Lần đầu tiên tôi hiểu về Syria là trong một chuyến công tác đến Ai Cập năm 2014. Sếp hỏi tôi: "Anh có muốn tự mình đến Ai Cập không?". Tôi đồng ý gần như không chút do dự. Đó là một cơ hội vàng để đến thăm đất nước cổ xưa mà tôi chỉ được đọc trong sách giáo khoa địa lý.
Tôi tham gia nhóm triển lãm và đi Cairo. Một khách hàng tên H, một người đàn ông râu quai nón trạc tuổi tôi, đã nhất quyết muốn gặp tôi khi nghe tin tôi sẽ tham dự. Nhưng cuộc gặp gỡ này giống như một cuộc “đối đầu” hơn.
Cuộc đàm phán căng thẳng với một “vị khách không mời”
Vấn đề là chúng tôi chưa trao đổi mô hình hợp tác với anh ấy, khách hàng địa phương hiện tại của chúng tôi, trước khi tham gia triển lãm. Trong mắt anh ấy, tôi là một “vị khách không mời mà đến”. Anh ấy muốn chia sẻ gian hàng và tự mình theo dõi khách hàng địa phương. Tuy nhiên, lượng khách hàng của anh ấy lúc đó không đủ để duy trì một đại lý độc quyền, nên tôi đành phải từ chối lời đề nghị của anh ấy.
Không khí căng thẳng, rõ ràng anh ấy không vui. May mắn thay, anh ấy là người tốt bụng. Sau buổi gặp mặt, anh ấy vẫn mời tôi ăn tối, thậm chí còn dẫn theo em trai.
Một bữa ăn, một thành phố bị bỏ lại phía sau
Trên bàn ăn, anh ấy lấy thực đơn ra và giới thiệu từng món ăn cho tôi bằng thứ tiếng Anh bập bẹ. Lúc đó tôi mới nhận ra anh ấy không phải người Ai Cập. Anh ấy là người tị nạn từ Aleppo, Syria, buộc phải chạy trốn sang Ai Cập vì chiến tranh.
Khi lật đến trang giới thiệu về Aleppo, ông chỉ vào bức ảnh thành phố thời hoàng kim trước đây, từng là "thành phố lớn đẹp nhất Syria". Ánh mắt ông tràn ngập niềm tự hào, yêu thương và đau khổ. Nước mắt bắt đầu trào ra.
- “Trước đây ở đây có rất nhiều công trình kiến trúc cổ tuyệt đẹp,” anh nói. “Ước gì tôi có thể dẫn cô về quê hương thực sự của tôi và chỉ cho cô xem từng cái một. Nhưng giờ chúng đã không còn nữa. Tôi chỉ có thể đãi cô vài món ăn quê tôi thôi.”

Anh ta lướt qua thực đơn, từng món một, như thể mỗi món đều là một món cao lương mỹ vị. Người đàn ông trước mặt tôi hoàn toàn khác với vị thương thuyết gia hung hăng trong phòng họp. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in những gì anh ta nói:
- “Tôi hy vọng rằng khi còn sống, tôi có thể trở về đất nước và xây dựng lại nó.”
Sau bữa ăn đó, tôi vô cùng xúc động trước câu chuyện của anh ấy. Trở lại khách sạn, tôi lập tức tìm kiếm thông tin về Syria. Những hình ảnh trên màn hình thật kinh hoàng - gia đình tan nát, nhà cửa tan hoang. Chiến tranh thực sự mang lại điều gì cho nhân loại? Cuối cùng, đó là việc kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu vì lợi ích riêng. Đây chính là khởi đầu cho sự hiểu biết của tôi về Syria. Cuối cùng, tôi mong muốn một thế giới không có chiến tranh, và tôi cầu nguyện cho Syria và Gaza tìm được hòa bình.
Tóm tắt bán hàng: Làm thế nào để cùng tồn tại với khách hàng địa phương hiện tại
Trải nghiệm này cũng dạy cho tôi một bài học quý giá: Luôn liên lạc với khách hàng địa phương hiện tại trước khi đến thăm chợ. Nếu xử lý không tốt, một chuyến công tác với mục đích tạo thêm đơn hàng có thể trở thành kẻ thù. Khi gặp phải sự phản đối từ khách hàng địa phương, tôi đề xuất những điều sau:
- Sử dụng dữ liệu để vẽ nên bức tranh lớn hơn: So sánh tổng quy mô thị trường của quốc gia đó với khối lượng mua hàng hiện tại của khách hàng. Điều này giúp họ thấy được tiềm năng tăng trưởng to lớn. Điều quan trọng là thuyết phục họ rằng bạn ở đó để "cùng nhau phát triển thị trường", chứ không phải để "chiếm lĩnh thị trường của họ". Đối với những quốc gia mà bạn không nói được ngôn ngữ của họ, việc hợp tác với một đại lý địa phương thường là một chiến lược đôi bên cùng có lợi.
- Thể hiện tiềm năng tăng trưởng chung: Sử dụng dữ liệu nhập khẩu từ các khách hàng liên quan khác để chứng minh thị trường vẫn chưa bão hòa. Cho họ thấy sự hiện diện của bạn có thể giúp họ mở rộng thị phần.
Một mẹo thân thiện: Đối với phụ nữ đi du lịch đến các nước Ả Rập, việc mang theo khăn trùm đầu là một ý tưởng hay. Nó không chỉ bảo vệ bạn khỏi cát bụi mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với văn hóa địa phương.
Câu chuyện Syria (Phần 2) — Tình chị em được hình thành trong ngọn lửa chiến tranh


